Nâng cấp những phương pháp tập luyện với máy chạy bộ

Rồi ai cũng có con đường của người nấy,

nhưng tôi lo sợ mọi thứ, mọi kỉ niêm trong tiềm thức ấu thơ của Thảo

đã không còn chỗ cho mình. Tôi lo nhỏ sẽ quên máy chạy bộ tôi như quên một cây kẹo

mút bị rơi xuống đất, có tiếc nuối, một chút, nhưng rồi lại vẫn phải

bước.  Và que kẹo mút đó, dù ngọt ngào nhưng vẫn mãi không biết máy chạy bộ nào tốt chỉ là một điểm

chấm nhỏ nhoi trên đường đi của nhỏ.

Một buổi chiều tối cuối đông se lạnh, tôi đang nấu ăn trong bếp

thì mẹ đi làm về. Nét mặt mẹ  phảng phất một nỗi buồn khiến tôi cứ có

trong lòng nhũng dự cảm không hay.

‘Bác Quân bị ung con ạ! –

– Bác Quân? – Tôi hỏi lại vì mẹ tôi không có máy chạy bộ điện uy tín tận mấy người bạn tên Quân

nhưng tôi cứ thấy trống ngực  mình đập thình thịch  – Bác Quân nào ạ? –

máy chạy bộ

– Ba của Thảo –  Giọng mẹ nghèn nghẹn và tay mẹ thì cứ dùng chiếc

muỗng quấy quấy nồi canh trên bếp một cách vô thức.

Tôi chỉ sợ trái tim mình rụng đi mất. Sáng nay ở trước máy chạy bộ điện đài loan cổng

trường tôi đã thấy thảo khang khác, mắt nhỏ thâm quầng, đôi môi nhợt

nhạt như không còn sức sống. Ba nhỏ bị ung thư.

– Tội nhiệp con bé, nhớ hỏi thăm nó nghe con –

– Vâng  – Tôi chầm chậm gật đầu, cố ngăn cái cảm giác cay cay nơi

sông mũi lại. nghĩ tới vẻ hốc hác vô hồn của Thảo ban sáng, tôi

thấy mình vô tâm quá! Tôi cứ cười cười nói nói mà không để ý thấy máy tập chạy bộ điện vẻ

gượng gạo tên khuôn mặt nhỏ. Tôi giận mình quá đi!

Sau khi nấu xong bữa tối, tôi đi vào phòng và tìm thấy điện thoại dưới gối.

Không ngừng tập luyện trên máy chạy bộ cho một thân hình đúng chuẩn

– Hi! Rảnh không? –

Nhìn tin nhắn đang chuyển đi, tôi thấy tim mình như thắt lại. Vừa

muốn hỏi thăm cách sử dụng máy chạy bộ nhỏ nhưng tôi lại sợ sự quan tâm của mình sẽ khiến nhỏ

tổn thương. Thảo vốn mỏng manh, yếu đuối lắm mà!

– Đọc sách. Còn cậu? –

– Mới nấu ăn xong, giờ đợi ba… về ăn cơm –

Đó là cái tin tôi định gửi đi nhưng rồi thấy có máy đi bộ bằng điện chữ ‘ba’ nên tôi

sửa lại: – Mới nấu ăn xong, đợi cả nhà về thì ăn cơm thôi’

– Ừm, mình cũng vừa nấu xong –

Tôi nghĩ nếu thay từ ‘ung thư’ bằng từ ‘ốm’ thì mọi chuyện có vẻ

sẽ nhẹ nhàng hơn. Và gửi đi.

Một phút…Hai phút…Ba phút…Rồi thì mười phút trôi qua.

Và trong lúc lồng ngực tôi như trong rỗng vì trái tim đã bỏ đi

đâu mất thì…

Một tin nhắn tới. Từ Thảo.

Tôi vội mở ra xem.

– Ừ, ba nằm bệnh viện từ tôi hôm qua –