Công việc nhập hàng Trung Quốc của tôi không ngừng phát triển

Cả chiều hôm đó, Mình cố tìm quên trong công việc khỏi những cuộc cãi vã nhiệt tình bởi bởi hình như ngài giám đốc bắt đầu kiểm tra độ bám dính của chân Mình thật … Không hiểu số phận Mình từ khi sinh ra có đáng để đặt hàng quảng châu chịu đựng những thử thách thế hay không nhưng có điều hiện tại, Mình vô cùng biết ơn hắn vì điều ấy

Cuối buổi làm, Mình hối hả thu dọn mớ tài liệu bànnhất thời quên đi những điều không muốn nhớ. Bất chợt, giác quan con gái báo cho Mình biết có ai đó đang đặt hàng taobao chăm chú nhìn mình, Mình vô thức ngẩng lên bắt gặp một ánh mắt nâu sóng sánh..

mua hang tq

Tim Mình thót lên rồi lại bắt đầu điên loạn thực hiện điêu nhảy hoang dại trong lồng ngực. Mình vội vã cúi đầu, tay chân bắt đầu lóng ngóng.

– Ngày mai –Tổng giám đốc cất tiếng phá tan không gian tĩnh lặng, vừa khẽ đứng lên –Mai có tiệc hóa trang.. Em đi không?

Hơ hơ! – Mình giật mình, vội ngước mắt về phía đối diện trong quá trình vận chuyển hàng trung quốc đầu tự nhủ: Cái gì thế này? Ông Tơ bà Nguyệt ơi.. Đừng có đùa con nhé…

Đối diện với vẫn đề nhập hàng Trung Quốc sai cách

– Dạ? Anh.. – Mình ấp úng – Anh hỏi .. làm gì ạ? – Ngừng đúng 3 giây, Mình hít sâu tiếp tục câu tiếp theo – Nếu em đi thì sao mà không thì sao ạ?

– Sư phụ không có quyền quan tâm đệ tử à? – Hắn mỉm cười khẽ nhún vai – Tôi hỏi vậy thôi. Em đi hay không thì chẳng có liên quan gì đến tôi. Có điều, mai họp mặt cả công ty… Tôi nghĩ là.. Nếu có thể em nên đi mở mang tầm mắt và mối quan hệ. Đây là khi bạn mua hàng alibaba lời khuyên chân thành!

Nói xong, Ngài lập tức quay lưng đi bỏ lại Mình đờ đẫn trông theo, không gian trở nên hoàn toàn tĩnh lặng khiến căn phòng rộng lại càng trống trải..

Ngài đi lâu rồi mà Mình vẫn ngồi đó, não bộ không ngừng tái hiện cuộc đối thoại vừa rồi và chợt bật cười khẽ lấy tay tự cốc vào đầu mình: Đúng là.. Nhận vơ.. Khéo tưởng tượng..

Lời của ngài giám đốc đột nhiên vang lên: Em đi hay không thì việc order tmall chẳng liên quan gì đến tôi.-Ừ nhỉ? Liên quan gì đâu… Ngốc quá– Mình nhếch mép cười nhạo chính mình..

Trong tâm hồn mình.. Có cảm xúc ngày nào đang ngọ nguậy.. Dường như là.. Hụt hẫng?

Buổi tối hôm đó, mình ôm một mớ hỗn độn đến mức chẳng thể mua hàng 1688 nuốt trôi tô mì tôm trứng.. Đầu óc cứ miên man, những câu nói ấp úng của Seb bên tai vo ve như con muỗi khiến mình bối rối khó chịu.